VƯỢT QUA NHỮNG NỖI SỢ VỀ DU HỌC NHẬT BẢN ÁP LỰC? NGÔN NGỮ? CÔ ĐƠN

Xin chào tất cả mọi người ngày hôm nay, á mình không có ý định là sẽ quay video và cũng chưa từng có cái suy nghĩ là sẽ quay một cái video như thế này cho đến khi mà mình nhận được tin nhắn của một bạn. Mình quyết định là mình sẽ quay cái video này tại vì có thể là qua tin nhắn á mình sẽ không thể nào mà nói cho các bạn hiểu hết được các bạn nhắn tin cho mình. Nói là chị ơi, em thích đi nhật lắm, em muốn đi nhật nhưng mà em chưa đi xa nhà bao giờ nên là em thấy sợ em thấy lo lo rồi tiếng nhật, em sợ là khó nên là em không học tốt được rồi em không quen biết ai ở bên nhật hết cho nên là qua đó có một mình em sợ em không biết làm sao. Đây không phải là một cái video mà triết lý sống hay là cái gì mà nó cao xa hết á chỉ đơn giản là mình muốn ngồi xuống trò chuyện với các bạn qua cái camera này để tụi mình có thể nhìn thấy nhau, có thể chia sẻ, động viên nhau đó. Đó là mục đích mà mình làm cái video này. Trước tiên á thì mình sẽ giới thiệu về mình, nếu như mà bạn chưa biết thì mình là ngọc, mình là con gái miền tây chính hiệu quê mình ở Đồng Tháp, mình sang nhật được. Có sắp tròn 2 5 rồi. Và sắp sửa 21 tuổi có thể cái cái câu này là mọi người đã từng nghe và từng đọc ở đâu đó rồi. Đó là với một cái đầu mà chứa đầy nỗi lo sợ thì mình sẽ không làm được bất kì chuyện gì hết. Mình tin là rất nhiều bạn đang Xem video này. Các bạn có một thứ mà ai cũng khao khát có được, đó là tuổi trẻ. Tụi mình có tuổi trẻ và tụi mình được quyền sống được rõ theo cách mà tụi mình muốn hả bạn và cả mình nữa. Chúng ta đang trên một cái hành trình mà đi ra khỏi vùng an toàn, nơi mà có sự ấp ủ chở che của 3 mẹ, của gia đình, người thân để mà đi tô vẽ cho cái tuổi trẻ của mình, nó trở nên khác biệt và đáng nhớ. Vậy thì tại sao tôi phải sợ ờ? Một khi mà mình đã bước chân ra khỏi cái cánh cửa nơi mà mình gọi là nhà á thì ở đâu nó cũng đáng sợ hết á ở đâu á cũng sẽ có một cái gì đó đang chực chờ kéo mình xuống vùi dập mình tát cho mình, tỉnh để mình biết là à đời cuộc đời không như là mơ đâu và ngoại- gia đình ra thì không ai có trách nhiệm hay là nghĩa vụ phải nâng niu, yêu chiều bạn hết á á nó cái ăn kẹo mà sang đó rồi nói là ở bên nhật. Mắc lắm, ờ vất vả lắm, khổ lắm, mệt mỏi lắm, áp lực lắm. Mọi người không thấy họ là ở đâu, nó cũng khổ thôi à, ở nhật hay ở Việt Nam, tại sao bây giờ các bạn thấy ở Việt Nam còn sướng tại vì mọi người còn đang được 3 mẹ lo lắng, quan tâm ở nhà thì chỉ cần mình có một chút xíu gì đó thôi là ngay lập tức mình sẽ có được cái sự hỗ trợ hậu thuẫn của gia đình rồi, giống như mình chẳng hạn. Hồi đó lúc mà mình ở Sài Gòn mình đi học. = tiếng nhật á mình ở trọ một mình hoặc có một lần á là giữa đêm hôm khuya khoắc 11 12 giờ khuya. Vậy đó thì tự nhiên có một con gián nó vào phòng mình, lúc đó phòng mình ở tuốt ở trên tầng 4 nhưng mà nó lại vào được phòng của mình. Trời ơi, thiệt tình luôn là họ là làm mình hoảng loạn, mình gọi ngay về nhà gọi gọi liên tục gọi liên tục, dù biết là giờ đó 3 mẹ đang còn đang ngủ rồi. Mình gọi liên tục cho đến khi nào mà mẹ mình bắt máy, mẹ mình kêu là bây giờ con lấy chổi con con con đập nó đi, nó thấy là mình lấy cây chổi, mình bực mình mình mình đập nó mà mình rất là mình không dám nhìn vào nó tại vì mình rất là sợ con gián ăn ở Việt Nam, nó coi như rác ở nhật, phải nói là rất là kawaii y con gián ở nhật đó chỉ có= này thôi mà con gián Việt Nam nó to= như vầy, thế là mẹ mình kêu, bây giờ con lấy chai xịt gián á còn thịt nó đi con xịt cho nó ngáo ngáo đi rồi con main mới đặt nó được chứ bây giờ nó còn chảy lắm, con chưa đặt được đâu. Điện thoại mẹ mình lúc nào cũng ráng lên con ráng lên con sao mà con làm sao ơi, nó làm sao rồi, nó làm sao vậy? Nó mình muốn nói là lạ như vậy nè khi mà mình ở Việt Nam mình luôn trong cái tư tưởng là. Có cái chuyện gì đó xảy ra với mình là ngay lập tức mình nghĩ tới 3 mẹ mình, mình nghĩ tới những người mà có thể hỗ trợ giúp đở cho mình. Nhưng mà khi mà mình sang nhật rồi á thì không còn cái cái cái quyền lợi đó nữa đâu mà tất cả mọi thứ từ lớn cho tới nhỏ đều phải là tự mình làm hết, tự mình giải quyết nó mình không. Thí dụ giảm dù cho có gọi điện thoại về nói, mẹ ơi, bây giờ con bên đây như vậy đó thì mẹ mình cũng đâu có biết làm sao đâu khi mà sang đây rồi đó, mọi người sẽ tự động có một cái chạy bật bật cái trạng thái là. Không muốn phiền tới 3 mẹ nhà mình không có muốn kể khổ với ở nhà á, cho nên là có chuyện gì thì cũng sẽ cố mà tự mình làm thôi đó thì thế nó mới nói đó là rời xa vòng tay của 3 mẹ là bão tố đó. Cuộc đời này là của bạn, bạn mới chính là người trải qua gian khổ và cũng chính là người sẽ hưởng cái sự ngọt ngào của cái thành quả từ cái gian khổ đó thì tại sao mình phải nghe người ta, người ta đâu có. Nó có sóng gì mình đâu, người ta đâu có là cái người mà ăn được cái trái ngọt khi mà mà mà mà trải qua được cái khổ cực đó đâu cũng có thể là cái người đó đó cũng tốt cho mình nên cảnh báo trước hoặc là nói trước cho mình là ừ ở đây ở bên này khó khăn lắm, vất vả lắm, có thể là người ta với ý tốt nha, có thể là người ta sẽ với ý tốt, nhưng mà á khi mà các bạn nghe cái cái điều đó xong rồi các bạn tin vào nó thì các bạn có cảm thấy tốt lên không? Hay là á ai ơi là hay hả ngán lắm rồi đã ngán tận cổ rồi đó thôi, ở nhà ăn cơm mẹ nấu cho nó làm. Hầu như là khi mà mình nghe những cái những cái lời mà người ta than vãn, đó là mình sẽ tụt mood á chứ mình không có có có có có có hào hứng lên được. Tất nhiên là mình không phải là mình khuyên các bạn là hãy nhìn đời= con mắt màu hồng đi. Vì các bạn ở đây thì mình biết là. Ai cũng đã nhận ra là đời không có màu hồng rồi đúng không? Nếu như mà mình cứ tin vào những cái điều mà mà mà mà người ta người ta nói là ờ nó kinh khủng, nó nó nó nó dữ dội lắm xong rồi mình sẽ không có dám làm nó nữa thì mình tự mình đánh mất đi cái cơ hội của mình, cái mà bạn nên tin đó là gì là ở đây nè và ở đây nè. Phải nghe, hãy nghe những gì mình muốn cho mình, cơ hội được tự trải nghiệm cái điều đó dẫu cho nó có là gian khổ đi nữa thì cái gì rồi nó cũng sẽ qua thôi. Chuyện tốt chuyện xấu, chuyện vui, chuyện buồn, cái khoảnh khắc đó rồi cũng sẽ qua thôi. Và khi mà đã đi một đoạn đường đủ xa rồi á mình nhìn lại mình thấy được là mình đã trưởng thành như thế nào. Mình đã vượt qua và chiến thắng được cái cái cái cái khó khăn đó như thế nào? Á cái cảm giác đó nó tự hào mà nó mãn nguyện lắm, cuộc sống ở nhật thì ai cũng biết là nó rất là. Áp lực rồi, nhưng mà hãy cho mình cơ hội được trải nghiệm cái điều đó đi để làm bạn sẽ thấy là bạn lớn lên như thế nào. Mọi người nói là sợ ờ tiếng nhật khó khó khó không chị em sợ khó, em không đọc được ừ nói như thế nào ta. Tin việt, nó khó như vậy á mà tụi mình còn còn còn nói được giỏi thì tiếng nhật có là gì? Nói nói là nó vui thôi, nó vui thôi. Bất kể cái ngôn ngữ nào không phải là tiếng mẹ đẻ khi mà mình học á thì đều sẽ có những cái khó khăn riêng. Cái điều quan trọng đó là gì? Mình phải dành thời gian cho nó, mình cũng tự nhận luôn là mình không, mình chưa có giỏi tiếng nhật đâu, mình vẫn chưa có tự tin vào cái khả năng tiếng nhật của mình, chưa tự tin 0 VND nghĩa với việc là mình không dám nói mình chưa tự tin nhưng mà mình dám nói dám sai và dám nhận để cho người khác nhìn thấy cái sai của mình, để người ta còn góp ý để người ta còn nói là. Ờ cái đó phải nói như thế này, hoặc là nói kiểu như vậy thì mới đúng nè chứ nếu như mà mình mình mình tự ti xong rồi mình không dám nói không dám viết, không dám làm gì hết thì mình mãi mãi mãi mãi cũng không theo dõi lên được á cho nên là đừng có ngại cho người ta thấy cái sai và cũng đừng có ngại cho người ta biết là mình dở mình đó mình học. Mọi người có thấy không trong cái video đầu tiên mà mình nói tiếng nhật á cái hồi mà mình quay á thì mình không có nhận ra được cái sai của mình, nhưng mà khi mình quay lên mình đăng lên xong. Đằng sau khi mà mình coi lại á thì mình nghĩ là ừ cái chỗ này hình như mình nói sai sai rồi nè, ừ, cái cái cái cái cái ngữ điệu ở chỗ đó nó nó nó hơi kì kì rồi nè đó mình Xem lại và mình cũng tự thấy được cái sai và cái thiếu sót của mình luôn chứ không không có điên gì mà đối với người khác hết. Các bạn tin mình đi làm, chỉ cần các bạn chịu dành thời gian cho tiếng nhật một cái khoảng thời gian mà xuyên suốt đều đặn và đủ dài thì chắc chắn mọi người sẽ giỏi tiếng nhật. Tất nhiên là mình cũng cần phải có cái tư duy cái đầu óc. Để mà mình mình mình tiếp thu nó, nhưng mà mọi người nhưng mà mọi người không phải là một cái người mà cần giỏi xuất sắc trong các môn học tự nhiên hay các môn học xã hội thì mọi người vẫn sẽ có thể giỏi được tiếng nhật hồi trước và mình nghe đến mấy ngàn chữ canh gi á mình hoảng luôn mình nói chết rồi, tiếng việt chỉ có mấy cái chữ la tinh thôi, ghép qua ghép lại thôi, còn tiếng gì mà quá trời chữ tới bây giờ mình vẫn chưa nhớ hết được nhé mọi người nhưng mà hồi đó mình nghĩ là mưa đi, cái này là cái điều mà à ăn thẻ rồi nhưng mà. Dần dần mình đã học tiếng nhật được hơn 2, 5 rồi và dần dần khi mà mình tiếp xúc với nó mỗi ngày mình nhìn nó, mình đọc nó, mình nói nó mình được bao quanh bởi tiếng nhật mỗi ngày á thì từ từ mình sẽ thấy cái cái cái cái chữ đó nó bình thường lắm. Nó không có cái gì gọi là quá siêu đẳng thì mới có thể biết mới có thể nhớ được, cho nên là hãy tự tin lên tiếp theo á một cái mà bản thân mình cũng đã phải gặp rất là nhiều khó khăn với nó và mình nghe rất là nhiều từ các bạn, đó là em sợ cô đơn, em sợ nhớ nhà. Bản thân mình á là mình không phải là thần tiên sống, cho nên là không phải lúc nào mình cũng có thể tươi vui, yêu đời cười. Hihi, hát là lá la đâu mình cũng đã từng trải qua một cái thời gian bị. Khủng hoảng thật sự luôn và rất nhanh sau đó, mình đã nhận ra được là là do tự mình ờ bắt gặp nỗi cô đơn trên đường. Xong rồi mình tự nhấn chìm mình vào trong nó chứ không có cái nỗi cô đơn nào mà có cái quyền năng lúc chữ lấy mình được hết á bạn nào mà đang ở nhật và đang cảm thấy là mất hẳn cái cái, cái cái cái nguồn hứng thú trong cái cuộc sống luôn mình kiểu giống như là ừ cứ ngày nào qua được ngày đó thì qua nói chung qua như thế nào cũng được. Ừ, giờ mình cũng không cần cái gì nữa hết á, cứ sống vậy thôi, chuyện gì tới thì tới đó hồi đó mình mình mình như vậy, mình nói chung là. Không thể nói được= lời đâu. Và mình đã vượt qua nó= cách đó là mình bắt đầu ngồi lại và nghĩ là mình đã tốn quá nhiều thời gian cho cái việc là là là để cuộc sống nó trôi đi rồi, tức là mình chỉ có một khoảng thời gian nhất định cho cái cơ hội ở nhật thì thôi mình biết là có rất nhiều bạn muốn được đi nhật và cũng có rất nhiều bạn đang đang có cơ hội học tập ở nhật. Mình là một trong số những cái người may mắn mà có được cái cơ hội đó, nhưng mà mình lại đang lãng phí từng ngày của mình cho cái việc là. Ờ mình quá cô đơn, cảm thấy quá trống trải và luôn cảm thấy là mình phải chịu đựng áp lực một mình á mình không thể chia sẻ được với 3 mẹ, dần dần nó cứ tích tụ trong cái con người mà cái sự ức chế một cái sự úc á. Việc đầu tiên mà mình làm đó là á. Mình chưa từng chia sẻ cái này với ai, kể cả là 3 mẹ mình hay làm những người thân nhất của mình cũng chưa cũng cũng cũng không thể biết được cái này. Đó là quyển nhật ký của mình. Cái này á nó giống như là một cái nơi mà để mình có thể tự nói chuyện với mình không phải là ghi xong rồi than vãn, trời ơi, làm sao bây giờ hoặc là ngày hôm nay trời xanh nắng trong veo ờ mình ăn 3 chén cơm uống 2 ly nước rồi hết rồi hằng một ngày lại trôi qua rồi đó, nếu như mà ghi như vậy thì nó cũng không có ý nghĩa gì hết. Mình bắt đầu ghi ra những cái chuyện xảy ra xong rồi ở phần với những phần cuối thì mình sẽ bắt đầu chốt lại là ờ ngày hôm nay mình đã nhận ra cái điều này nè dần dần á mình giải tỏa được những cái những cái suy nghĩ, những cái gì mà mình mình, mình mình tự mình nhét nhồi nhét nó vào trong quá lâu rồi nhật ký nó đã giúp mình như thế nào nữa, đó là mình không mang cái muộn phiền đi lên giường ngủ. Đó là khi mình nằm xuống ngủ, tức là mọi thứ mình đã được trút ra hết rồi, mình không mang bất kỳ một cái suy tư, một cái gì nó nặng nề, hoặc là nó nó nó nó, nó khó chịu trong con người mình. Để mình lên giường đi ngủ khi mà đi ngủ là mình rất thoải mái và mình ngủ rất ngon tiếp theo. Á là gì? Đó là mọi người hãy dành thời gian để chăm sóc mình và cho mình cái cảm giác là mình đang được tận hưởng cái cuộc sống này. Nó giống như mình mình kể mình đi ha là mình rất là thích cái ánh sáng đèn cam này ánh sáng đèn màu cam này làm cho mình cảm thấy là mình dễ chịu và mình cảm thấy ấm cúng hơn xong rồi mình mua trái cây mình mua những cái món ăn mà mình thích, mọi người có biết luxe không? Đây không phải là chuyện một quảng cáo nha hiệu louis thì nó có những cái viên mà để thả vào. Trong cái buồng tắm á thả vào thì nó sẽ bắt đầu sôi lên rồi nó nó có đủ màu hết á mình xả nước trong buồng tắm nước nước ấm, nước nước ấm nóng mà mình vừa ăn, trái cây vừa đọc sách, vừa nghe nhạc vừa ngắm bồ nói một cái ngày như vậy cho bản thân mình để mà. Mình được. Nói chậm lại, được tỉnh lại và được cảm nhận là mình đang có cái khoảng thời gian mà chăm sóc cho mình và mình mình mình. Mình cảm thấy mình yêu mình hơn á khi mà làm cái điều đó xong, mình cảm thấy mình yêu bản thân mình hơn thì mình sẽ không còn cảm thấy là cái thế giới xung quanh của mình. Nó u tối nó nó áp lực, nó nặng nề lắm, mệt mỏi nữa. Một cái nữa là gì? Là mình đọc sách, mình đọc những cái quyển mà nó khích lệ tinh thần mình giống như ở đây mình có cái quyền là nếu tôi biết được khi còn 20. Ờ 7 thói quen của bạn trẻ thành đạt tiếp theo là mình là cá việc của mình là bơi. Ờ trên đường băng, sóng không hối tiếc cái quyển mà mình đọc đi đọc lại và mình biết là chắc là phải hơn 90% những bạn Xem video này biết quyển đó là quyển tony buổi sáng cà phê cùng tony mình rất là thích đọc cái cách viết hài hước nhưng mà có rất là nhiều bài học của dượng tony và mình rất là ngữơng mộ dượng tony hơn mình. Nó cũng có những cái ngày mà bị đau mood trầm trọng luôn mình bị xuống tinh thần rất là nhiều chỉ vì những cái chuyện đâu đâu ở ngoài đường đó thì những ngày như vậy á. Mình thường là sẽ khóc, mình sẽ khóc tức tưởi, khóc nức nở, khóc mà khóc xả ra hết thôi. Ai khóc xong thì sẽ biết là rất là buồn ngủ đúng không? Đó khóc xong rồi cái để nhạc đó rồi ngủ luôn ngủ gục chốt cho tới sáng hôm sau và những lúc như vậy thì mình sẽ tách biệt mình với khỏi khỏi mạng xã hội nha chứ mấy cái lúc đó mà lúc mình buồn xong mình còn lên lướt facebook xong rồi mình tiếp nạp thêm những cái thông tin ở bên ngoài, những cái thông tin bên lề nào đó vào mình á thì mình sẽ không bao giờ cảm thấy là mình dễ chịu hơn được á. Sáng hôm sau thức dậy là một ngày mới rồi và mọi chuyện nó nó nó nó nó không còn là gì nữa. Cái chuyện của ngày hôm qua, á nó không còn ảnh hưởng, nó không còn là gì trong mình nữa. Hết á khóc đã rồi sức dạy với 2 con mắt sưng húp luôn nhưng mà cảm thấy tâm trạng tốt hơn. Nói đến đây, á thì mình muốn chốt lại là á á khi mà mình đi ngược dòng người á không có nghĩa là mình đang đi sai hướng và. Mình phải tin vào cái điều mà mình mình đang làm, tin vào cái điều mà mình đang theo đuổi, tin vào cái lựa chọn cái con đường của mình, ờ hãy cho mình cái cơ hội được sống khác biệt đi. Tại vì á bạn chỉ đang cần một cái dũng khí để mà nghiêm túc với ước mơ của mình thôi. Bạn không có cần phải làm cái điều mà nó đúng với ai cả cái điều mà bạn làm chỉ cần đúng với cái cuộc đời mà đạt bạn đang muốn sống là được là đủ rồi. Tại vì ước mơ, vì cuộc đời là của các bạn và người thực hiện nó cũng như là cái người mà đi đến đích cuối cùng thì cũng chỉ là bạn thôi, cố lên fighting tụi mình cùng phát tiếng cùng cố gắng ha mình ngồi mình nói vậy nè thì mọi người có có có chịu khó Xem đến đây hay không? Cũng có thể là có những bạn đã tắt đi giữa chừng rồi và có những bạn sẽ Xem được đến đây mình chỉ mong á là những cái những cái chia sẻ, những cái mà suy nghĩ của mình, á nó có thể là giúp cho bạn cảm thấy tốt hơn, cảm thấy là những cái nỗi lo lắng trong các bạn được giải tỏa một chút thôi cũng được được giải tỏa được một chút như vậy.

Leave a Comment